A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Trâm tím trường tôi

     Cuộc sống quanh ta vốn muôn màu muôn vẻ  nhưng tồn  tại trong  mỗi người  nhiều nhất chính là giá trị đời sống tinh thần.Mỗi người đều dành riêng cho mình một miền ký ức về gia đình, bạn bè, mái trường yêu dấu…. Nơi đó ta có thể trở về với tuổi thơ, trở về khoảng trời của một thời  áo trắng  tinh khôi và thật bình yên. Đó là những giấc mơ đẹp của một đời người luôn nối ta lại giữa quá khứ và hiện tại. Chính  góc nhỏ sân trường là khoảng trời bình yên  của tuổi vô tư  leo trèo, phá phách, nghịch ngợm…..

    Giống như bài vọng cổ Chợ mới quê tôi nói về vùng đất An Giang của tác giả Trọng Nguyễn “ Cái chợ có  hồi nào và bao nhiêu tuổi...” trường tôi  những học sinh mới được vào trường đều cũng đã tự hỏi : “ cái trường Nguyễn Khuyến  này có tự hồi nào…”; “ Cái sân trường có tự hồi nào ..”  Bao nhiêu điều cần nói rõ sân trường Nguyễn Khuyến này đã có  tự cái ngày trường  được khánh thành  2010 …   đã tự lúc nào  thảm cỏ xanh mượt  cũng đã xuất hiện. Cũng từ đó, các loại cây khác nhau  cũng đã xuất hiện hàng loạt trên sân trường.Những ngày đầu tiên sân trường trãi vàng ánh nắng, nắng trên sân,nắng trên cỏ, nắng soi mình trên hàng cau  với những  chiếc lá   xếp mình như khép nép e lệ.Chen mình trên sân cỏ là những cây gốc cổ thụ chẳng ai biết đó là  các loại cây gì, chỉ biết  các cây lâu năm  trụi lá xuất hiện trên sân trường  đầy nắng sẽ  tạo bóng mát  về sau.

 Lúc đầu chẳng ai quan tâm  đến cái cây thân to gần một vòng tay ôm của đứa học trò lớp 10, được trồng trên sân sau khi khánh thành trường .Gần hai năm trôi qua, nơi sân trường mới Nguyễn Khuyến  cái cây tồn tại như một kẻ vô hình.Chẳng ai quan tâm đến nó, bời những cây khác đã đâm hoa những cánh hoa khác nhau , mỗi hoa mỗi vẻ đỏ, vàng khoe sắc.Có những cây  đã tuôn dài những chùm rễ ra dáng cây cổ thụ.Chính những chùm rễ xõa dài rối lên trong gió như những sợi  tóc lâu ngày chưa chải để chứng tỏ tuổi đời của cây.Chỉ còn  một cây  lặng yên  với vẻ nhẫn nại,có lẽ người chăm sóc  để ý đến nó  khá nhiều nên  cành lá  xum xuê đã che khuất đi thân hình xấu xí trước đây.Giờ đây,cây này  đã có đủ  cành  lá  mượt mà trông nó tươm tất như một đứa học sinh chỉnh tề trang phục, sạch sẽ đầy đặn.

Bẵng đi một thời gian, tôi lại thấy lạ nơi góc nhỏ sân trường từ cổng vào phía tay phải một đám học trò cả trai  lẫn gái vây quanh gốc cây xấu xí năm nào ồn ào, náo nhiệt.Chúng nó cầm trên tay mỗi đứa một chiếc dép tung lên thật cao lên phía đọt cây. Một số khác đứng đợi gốc cây há miệng chờ sẵn,  con gái  thì tung căng vạt áo dài cho bạn nắm hai  góc để hứng.Những trái rơi xuống lọt ra sân cỏ, thềm ximăng nhiều hơn là rơi vào áo và bàn tay xòe ra  chờ đợi.Rơi vào vạt áo dài là  từng chiếc giày , dép chen lẫn với trái tím lịm to bằng ngón tay út.Những lúc đó tiếng hò reo,tiếng cười không tắt, tiếng  xô đẩy tranh giành lại vang lên…tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã hết.Lũ học trò lại nháo nhào trở lại lớp với bao điều tiếc nuối nơi gốc cây.

Lúc bấy giờ tranh thủ lên lớp, tôi cố tình đi chậm và đến bên cây.Tôi mới  nhận ra đây là cây trâm trên cây đang treo từng chùm trái chín tím đen  mọng da căng tròn, bóng lưởng chen lẫn trong màu xanh của lá..Chẳng trách tụi học cứ chạy ra, chạy vào  sân bên gốc cây vào mỗi giờ ra chơi.Tôi bắt đầu để ý đến nơi góc  sân trường  vào những giờ giải lao.Lại một tốp học sinh khác  đến lại cũng trò tung hứng, chẳng kết quả gì chúng đâm ra chán , có đứa chạy đến ôm lấy cây dự định rung cho trái rụng.Tiếc quá, đây là cây cổ  thụ chứ không cây non yếu ớt, chúng nó  làm  sao đủ sức rung cây to như thế!Tôi ngẫm lũ quái này sao không leo, chúng hiền đến thế sao! Thì ra Đoàn trường đã nghiêm cấm leo trèo cây,  lũ học trò chỉ biết ngẩn ngơ  dưới gốc. Bao nhiêu dép đã ném rồi, cái gì có thể ném cũng đã ném, trái chín rơi xuống nhặt được chúng đều cho vào miệng ngon lành.Có đứa giành không được ôm bạn lại bóp miệng cho trái chín văng ra mới chịu.Trống trường lại vang lên bỏ lại nơi sân trường những vết tím bởi những trái chín bị nát bét, bỏ lại trên kẽ những cành  cây những chiếc giày đủ màu sắc. Màu tím ấy không nằm lại trên những trái chín mà chúng đã đi theo đám học trò  nhuộm tím cả răng và  miệng. Không gì vui hơn trò này,  dường như không cam tâm, bọn chúng lại tiếp tục tìm cây chổi lông gà thật dài  bắt đầu quét, đập giày rơi xuống, trái chín cũng rơi xuống, chỉ tội cho cây chổi một lúc sao cũng tan tành, gãy vụn.Những trái chín rơi xuống sân cỏ không còn bởi chúng không bị giập nên đã lọt hết vào bao tử những đứa học trò ham vui. chỉ những vệt tím nơi sân trường in đậm mãi vào ký ức tuôi thơ, chỉ có những vệt tim in hằn trên vạt áo trắng là mãi không biến đi như bông hoa học trò phun đều vào miền ký ức.

 Tôi đến bên gốc cây sau bao nhiêu ngày đơm hoa kết trái, nuôi dưỡng đến trái chín lại phải chịu bao nhiêu ngày lũ học trò vây quanh.Có lẽ cái cây cũng hiểu chỉ có những ngày này cây mới có nhiều người bạn như thế…, mới có cảnh náo nhiệt như thế….Từng đám học trò thay phiên đến bên cây quấy rầy như thế!.Những ngày sau gần kết thúc thi học kỳ trái cũng không còn, lũ học trò cũng nhanh  chóng quên đi trò chơi hái trái. Chúng sắp từ giã bạn bè bước vào kỳ nghỉ hè  kết thúc một năm học.Mùa hè đến,cây đứng lặng lẽ một góc nơi sân trường chia tay với lũ học trò nghịch ngợm, có lẽ cực nhưng vui thì phải,nên cây cứ kiên trì đứng đó dõi theo từng lứa học trò trưởng thành rời xa ngôi trường.Niềm vui này đến hẹn lại lên xin tạm biệt hẹn gặp vào mùa hè sau. Hãy biết ơn  thật nhiều đến các cấp lãnh đạo, đến  những đôi bàn tay khéo léo đã từng chăm sóc nhiều loại cây trong sân trường,cám ơn những mạnh thường quân đã hiến tặng những loài cây khác nhau.Cây  trâm này không tra cứu  được trên trang Google,tôi  hiểu nôm  na theo kiến thức cuộc sống.Cây  trâm không lạ với miền sông nước miền Tây nhưng lạ ở chỗ cây trâm thường   sống nơi vườn tạp, bờ sông vùng quê.Thế mà nay,  nó lại sống nơi sân trường bên thảm cỏ xanh mượt , sánh ngang cùng với các loài cây quý tộc  kiêu sa  như thông, tùng…Tưởng chừng nó sẽ bị thua thiệt khi đứng bên các loại cây đàn anh có giá trị cao về kinh tế nhưng cây trâm thật đáng yêu, nét mộc mạc bình dị của cây đã kéo gần tình bạn tuổi học trò. Cái vị chua vừa chát ngọt đang lịm dần đầu lưỡi cùng với   màu  trâm chín nhuộm tím cả răng, cả miệng như nhuộm tím cả quãng thời gian  đáng nhớ tuổi ấu thơ.Mùa hè đã qua  cây không còn trái chín, cũng  không còn bóng dáng học trò  nhưng  đâu đó   thoảng nghe tiếng cười, tiếng nói ….

          Một gốc cây mộc mạc nơi khoảng trời nho nhỏ bình yên, khoảnh khắc đáng yêu của  một thời áo trắng, cứ hẹn lại lên.Trâm tím sân trường luôn in dấu như  những cánh phượng tô hồng thời đi học. Mùa hè  này đến mùa hè năm khác, từng lứa học  trò rời xa, cây thì vẫn đứng đấy như đang chứng kiến sự trưởng thành của  học sinh, chứng kiến từng khoảnh khắc tồn tại của ngôi trường.Học trò ra đi nhưng thầy cô vẫn ở lại như bóng cây trâm vững chãi, kiên trì chờ đợi đặt kết niềm tin vào học trò của mình, tương lai tươi sáng đang chờ đợi các em như những tiếng cười vỡ òa nơi gốc cây sân trường.Chúng ta có thể gọi cây trâm ( cây châm) hay cây tuổi học trò, cây hồi ức vẫn không làm thay đổi giá trị tinh thân cây đem đến.Cây vẫn còn đó, kỷ niệm về những giấc mơ đẹp vẫn đang nối tiếp…Tên người tặng cây, vẻ đẹp sân trường vẫn còn đó những học trò thì vẫn ra đi giã từ áo trắng, giã từ  quá khứ…  Hiện tại trường chỉ mới có tuổi đời  năm năm nhưng rồi đây cây  và trường cũng sẽ tồn tại mãi mãi và sẽ đến 30 mươi năm sau nữa các  thế hệ học trò  vẫn sẽ cỏn gặp lại gốc cây nơi sân trường.Cảnh  sân trường sẽ đẹp mãi mãi trong kỷ niệm  đời học sinh,vẫn đẹp mãi trong mắt những ai một lần đầu đến thăm…. Trường Nguyễn khuyến luôn là một trong những trường có cảnh đẹp nhất  trong các trường ở tỉnh An giang, bởi đây  là tâm huyết của  Ban giám hiệu ,  mạnh thường quân của trường.Kỷ yếu của trường sẽ tiếp tục, thế hệ sau  lại   sẽ nhìn thấy  ký ức tuổi thơ của  mình..…

Nếu như ký ức tuổi thơ, những trò chơi nghịch ngợm đã đi vào tác phẩm của nhà văn Nguyễn Nhậ t Ánh ‘ Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” thì nơi sân trường này “ tôi thấy   trâm tím trên cỏ xanh” Những  trái tím rơi đầy trên thàm cỏ,những vết tím kỷ niệm trên tà áo  như những bông hoa  mà những lứa học sinh không muốn xóa sẽ luôn in mãi vào hành trang kỷ niệm của một thời áo trắng nơi sân trường Nguyễn Khuyến.Lũ học trò chia tay thế giới tuổi thơ, giã từ những trò chơi xưa cũ, từ giã nơi góc sân trường bình yên.Có lẽ tôi sẽ là người hạnh phúc nhất nếu tôi được đứng mãi nơi sân trường này sống maĩ với hồi ức ngày xưa  ….

                                                                                             Nguyễn Khuyến, tháng 10/2015

                                                                              Nguyễn Thị Lan Chi


Tác giả: Nguyễn Thị Lan Chi
Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thông báo
Thời tiết